Liên kết website
Quảng cáo
Thời tiết
Thời tiết Hà Nội
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Lời con muốn nói với mẹ cha

Thấm thoắt đã 12 năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên con cắp sách tới trường, 12 năm với bao sự kiện lớn nhỏ trong cuộc đời con, 12 năm với biết bao tình thương yêu chăm sóc của mọi người dành cho con, nhưng chưa một lần nào con ngẫm nghĩ lại một cách nghiêm túc về những chuyện đã qua.Và hình như chưa một lần nào con chủ động nói một lời cảm ơn với cha mẹ, thầy cô, những người thân đáng kính nhất trong cuộc đời con. Với chúng con bây giờ, lời cảm ơn cất lên nhiều khi sao thật khó...
             Thấm thoắt đã 12 năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên con cắp sách tới trường, 12 năm với bao sự kiện lớn nhỏ trong cuộc đời con, 12 năm với biết bao tình thương yêu chăm sóc của mọi người dành cho con, nhưng chưa một lần nào con ngẫm nghĩ lại một cách nghiêm túc về những chuyện đã qua.Và hình như chưa một lần nào con chủ động nói một lời cảm ơn với cha mẹ, thầy cô, những người thân đáng kính nhất trong cuộc đời con. Với chúng con bây giờ, lời cảm ơn cất lên nhiều khi sao thật khó...

            Gợi ý của thầy hiệu trưởng về bài viết tri ân đã đến với chúng con thật đúng lúc. Con không biết có còn dịp nào để nói về nó ý nghĩa hơn dịp này nữa không. Trong những khoảnh khắc đáng nhớ này, những khoảnh khắc cuối cùng của đời học sinh,thay mặt các bạn lớp 12, những đứa con đã nhận của cha mẹ thật nhiều mà chưa một lần nào đền đáp. Con xin gửi đến thầy cô, cha mẹ tấm lòng biết ơn chân thành, sâu sắc...

            Cảm ơn mẹ cha đã tặng cho con cuộc sống muôn màu,cho con đôi mắt để ngắm nhìn thế giới, đôi tai để lắng nghe mọi thanh âm...Con chưa biết được nỗi đau của mẹ chín tháng mười ngày sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc. Con chưa biết được những giọt nước mắt lặng lẽ của cha lo toan cho cuộc sống khó khăn của gia đình. Con còn quá nhỏ để hiểu hết được những vất vả bon chen trong cuộc sống, để biết hết được những đắng cay lam lũ mà cha mẹ phải chịu đựng...Con cứ từng bước lớn lên trong tình thương yêu của mẹ, sự uốn nắn của cha. Khi con đã lớn hơn, con mới hiểu phần nào những vất vả cha mẹ đã trải qua để cho con cuộc sống như ngày hôm nay. Con biết, lúc mới sinh con, gia đình mình vô cùng khó khăn. Bữa cơm của nhà mình chỉ có rau luộc chấm nước muối, nhưng mẹ vẫn cố gắng để dành tất cả cho con. Mỗi ngày cha đều phải lặn lội mấy chục cây số chở thuê làm mướn để mang về cho con bát cơm thơm dẻo...

            Con biết những nỗi niềm chất chứa trong lòng cha vì đã không cho con một cuộc sống đầy đủ. Nhưng cha ơi, con còn hạnh phúc hơn biết bao người khác vì con có cha, mẹ. Con được sống trong tình yêu thương của mẹ cha...

            Con cứ dần lớn lên, lúc con chập chững biết đi, khi từng bước chân líu ríu chạy đến sà vào vòng tay cha mẹ. Lớn thêm một chút, mẹ dắt tay con đứng trước cổng trường, mẹ nói với con: Bên trong cánh cổng ấy là cả thế giới! Con phải đối mặt và vượt qua. Cha mẹ chỉ có thể cho con sức mạnh tinh thần, cho con ý chí và niềm tin...Rồi mẹ buông tay con, lúc mẹ quay đi con đã trào nước mắt nhưng con biết nước mắt lăn trên má mẹ còn nhiều hơn con. Và con cố gắng bước đi bằng chính đôi chân của mình...Chính tình yêu thương của mẹ đã cho con sức mạnh, con làm quen với thầy cô, bè bạn, với nhiều điều mới lạ...Và cứ thế con vẫn lớn lên...Nhưng con không muốn,vì con lớn hơn thì tóc trên đầu cha mẹ lại ngả màu. Con đã ngây thơ hỏi cha tại sao tóc cha có những sợi màu trắng? Cha nói vì ngày xưa cha không chịu học nên tóc cha mất đi màu đen ấy. Con tin những gì cha nói và con phải cố gắng học vì con, vì gia đình mình.

            Lúc con học cấp 2, vì cuộc mưu sinh mà cha phải đi làm tận nơi xa lắc xa lơ, nửa năm mới về thăm con một lần. Những ngày đầu tiên cha đi xa, chiều nào con cũng ra đầu ngõ ngóng bước chân cha trở về, rồi cha lại chơi cùng con như hôm qua, hôm kia. Mỗi ngày con đều hỏi mẹ: Cha đi đâu? Mẹ nói: Cha đi rất xa để mua thật nhiều quà cho con. Con không biết lúc ấy mẹ quay đi cố giấu những giọt nước mắt...

            Một năm, hai năm, ba năm...con xa cha, biết bao điều con muốn hỏi nhưng những ngày cha ở nhà thật ngắn ngủi. Rồi cha lại đi, con lại tiếp tục sống trong những ngày mong đợi...

            Đến khi con được vào cấp 3, được học ở một ngôi trường danh tiếng, con thật vui vì niềm hạnh phúc của cha mẹ lúc ấy. Con đã cố gắng thật nhiều và đạt được nhiều thành tích. Cha mẹ có biết không, con đã phải sống cuộc sống một mình, phải học cách tự lập trong cuộc sống. Và thật buồn, con luôn phải xa vòng tay ấm áp của mẹ cha.

            Trước khi con phải ở trọ, tự sống một mình, cha ngồi nói với con bao nhiêu điều mà có thể con sẽ vấp phải trong cuộc sống này. Mẹ ôm con vào lòng như ngày thơ bé, thủ thỉ những điều của con gái ...Cha mẹ lại tiếp thêm sức mạnh và ý chí để con tiếp tục cố gắng. Đúng như mẹ đã nói, con phải biết đối mặt và vượt qua bằng chính đôi chân của mình.

            ở môi trường mới, không người quen biết, con phải chập chững bước đi một mình. Nhưng nghĩ đến hình ảnh mẹ cha đang chờ con phía trước, con lại can đảm bước tiếp. Những lúc quá cô đơn, trống trải, con ngồi khóc chỉ một mình con, hơn lúc nào hết, con nhớ cha mẹ rất nhiều. Con thèm được nghe giọng nói của mẹ, được thấy gương mặt của cha biết bao...

            Lâu lắm con mới được về nhà một lần, lúc ấy con thật hạnh phúc vì được ở bên cha mẹ, được cha nấu cho những món thật ngon mà con thích. Những ngày ấy trôi qua thật nhanh mà con thì không hề muốn...

            Con còn nhớ một lần mẹ ốm nặng, người mẹ thật xanh xao, hơi thở nặng nhọc, yếu ớt. Con chỉ ước giá như mình là người nằm đó chứ không phải mẹ. Nhưng điều ước vẫn chỉ là ước thụi! Con không thể nào lấy lại tuổi thanh xuân cho mẹ khi mẹ đã quá vất vả vì con. Con biết chắc một ngày nào đó, con sẽ phải thật sự xa mẹ, xa cha. Nhưng con không muốn ngày đó sẽ đến. Vì con không thể sống mà không có tình yêu thương của cha mẹ. Cha mẹ kính yêu! Con yêu cha mẹ hơn tất cả mọi thứ trên đời!

                            Bài Tri ân của học sinh Nguyễn Thùy Linh, lớp 12a8, 2008- 2011


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thông báo